Mục Vụ (2)
AI ĐƯỢC YÊU VÀ YÊU ĐƯỢC, MỚI CÓ THỂ VÁC THẬP GIÁ THEO CHÚA
Trang Tin mừng của Chúa nhật XXII TN năm A tiếp tục dẫn chúng ta vào cuộc đối thoại của Chúa Giêsu với các môn đệ.
Nếu như trang Tin Mừng của Chúa nhật tuần XXI vừa qua, Chúa Giêsu đã cho các muôn đệ biết Ngài là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”, và Ngài cũng đã mạc khải cho các môn đệ về sứ mạng và hành trình sắp tới của Ngài: “Ngài sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại”. Thì nơi trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lại tiếp tục mời gọi các môn đệ, mời gọi những con người đã có thời gian gắn bó một cách mật thiết với Chúa: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”.
Khi suy niệm về lời mời gọi của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, con đặt ra một thắc mắc: Tại sao ngay từ ban đầu, khi Chúa Giêsu kêu gọi những con người đầu tiên đi theo Chúa, Chúa Giêsu không kêu gọi những con người này: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”; mà lúc này Ngài mời gọi các ông: “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá”.
Tại sao vậy? Con nghĩ, Chúa Giêsu không kêu gọi các môn đệ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” ngay từ ban đầu là vì lúc này các ông chưa gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu; vì lúc này các ông chưa biết rõ thân phận thật sự của Chúa Giêsu, các ông chưa hiểu rõ sứ mạng của Chúa Giêsu, các ông cũng chưa biết con đường mà Chúa sẽ đi là con đường nào. Thế nên, Chúa Giêsu chưa thể mời gọi các ông cùng đi với Chúa trên con đường thương khó của Ngài. Chỉ khi các ông biết một cách tường tận, chỉ khi các ông có mối tương quan mật thiết với Chúa, Chúa mới mời gọi các ông cùng đi với Chúa, cùng với Chúa vác thập giá của đời mình.
Nhưng có phải khi Chúa Giêsu mời gọi: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” là các môn đệ liền từ bỏ mọi sự mà vác thập giá để theo Chúa hay không?
Để các môn đệ có thể từ bỏ mọi sự, vác thập giá mình mà theo Chúa, không phải là một sự dễ dàng. Mà đó là cả một tiến trình. Tiến trình ấy là cảm nghiệm một cách rõ nét về tình yêu, về sự tha thứ. Bởi trước đó chúng ta thấy, dù Chúa Giêsu đã nhiều lần dạy các môn đệ: Ai trong anh em muốn làm lớn, thì phải là người rốt hết, phải là người cúi xuống để phục vụ người khác; nhưng rồi các ông vẫn chưa thể từ bỏ được cám dỗ của quyền lực, của danh vọng, của địa vị. Thế nên, khi Chúa Giêsu tâm sự về việc Ngài sẽ đối mặt với cuộc thương khó, các ông đã chẳng quan tâm; mà chỉ bàn tán với nhau xem ai là người lớn nhất.
Và nếu như các môn đệ đã hiểu được lời mời gọi của Chúa Giêsu, thì các ông đã chẳng để Chúa một mình trong cuộc thương khó của Ngài. Chính vì chưa hiểu, chính vì chưa từ bỏ được những sân si nơi con người của các ông; nên khi đối mặt với cuộc thương khó của Chúa Giêsu, người thì chối Chúa, kẻ thì bỏ trốn, người khác thì chỉ dám theo sau một cách kín đáo.
Chỉ đến khi các ông chứng kiến cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, các ông mới hiểu được thế nào là tình yêu của người dám hy sinh tính mạng của mình vì người khác. Chỉ khi các ông gặp gỡ Chúa Giêsu Phục Sinh, các ông mới biết được giá trị cao quý của sự tha thứ. Và chỉ khi biết được thế nào là tình yêu, hiểu được thế nào là giá trị của sự tha thứ; thì lúc này các môn đệ mới dám từ bỏ mọi sự để theo Chúa.
Khi nhìn vào hành trình theo Chúa của các Tông đồ, chúng ta thấy được: không phải ai tuyên xưng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, là con Thiên Chúa; thì đều có khả năng từ bỏ mọi sự để theo Chúa. Nhưng muốn từ bỏ để theo Chúa một cách trọn vẹn, thì cần phải là người cảm nhận được tình yêu của Chúa dành cho bản thân mình.
Tại sao con lại có suy nghĩ như vậy? Con có suy nghĩ như thế là vì, mỗi ngày Chúa Nhật chúng ta đều quy tụ nơi nhà thờ để tham dự Thánh lễ, ai ai cũng tuyên xứng đức tin của mình qua kinh Tin kính một cách rõ ràng, ai ai cũng tin rằng Chúa Giêsu hiện diện trong bí tích Thánh Thể. Thế nhưng, nhiều người trong chúng ta đâu dám từ bỏ những cuộc vui để dành cho Chúa một thánh lễ Chúa nhật; nhiều người không nỡ lòng bỏ chiếc điện thoại vào trong túi, hay bỏ ở nhà để dành thời gian trọn vẹn cho Chúa; và nhiều người còn chưa dám hy sinh vào trong nhà thờ để gần Chúa hơn, mà chọn đứng ở bên ngoài nhà thờ cho thoải mái, cho dễ nói chuyện, dễ coi điện thoại… Những cái nhỏ nhặt như vậy, mà mình còn chưa bỏ được, thì làm sao có thể bỏ mình mà vác thập giá đời mình để đi theo Chúa được.
Như vậy, chỉ những ai hiểu được tình yêu của Chúa Giêsu thì Ngài mới mời gọi người đó vác thánh giá đời mình mà theo Chúa, và chỉ những ai gắn bó mật thiết với Chúa mới có thể vác thập giá mà bước theo Chúa cách trọn vẹn. Còn khi chưa hiểu được tình yêu của Chúa, chưa gắn bó mật thiết với Chúa; thì người đó chỉ có thể là thập giá, là gánh nặng cho người khác mà thôi.
Lm. Phêrô Maria Nguyễn Tài Long
Gia đình Tông Ðồ Lòng Chúa Thương Xót kính mời cộng đoàn tham dự giờ kính Lòng Chúa Thương Xót vào lúc 3 giờ chiều Chúa nhật tuần thứ ba trong các tháng.
17 tháng 5, 2026 tại nhà thờ
21 tháng 6, 2026 tại nhà thờ
19 tháng 7, 2026 tại nhà thờ
16 tháng 8, 2026 tại nhà thờ
20 tháng 9, 2026 tại nhà thờ
18 tháng 10, 2026 tại nhà thờ
15 tháng 11, 2026 tại nhà thờ
20 tháng 12, 2026 tại nhà thờ Gia đình
Tông Ðồ Lòng Thương Xót Chúa.
Quảng Ðoàn.