Mục Vụ (2)
TÌNH YÊU VƯỢT LÊN TRÊN LẼ CÔNG BẰNG
Phụng vụ Lời Chúa của Chúa nhật 25 Thường niên năm A cho người đọc nhận thấy sự khác biệt trong cái nhìn của Thiên Chúa và cái nhìn của con người; trong lối suy nghĩ của con người với lối suy nghĩ của Thiên Chúa.
Sự khác biệt ấy được trình bày nơi bài đọc I, khi Thiên Chúa phán qua miệng ngôn sứ Isaia: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi; đường lối của các ngươi không phải là đường lối của Ta”. Và sự khác biệt trong đường lối, trong tư tưởng của Thiên Chúa với con người không phải là một sự khác biệt nhỏ, mà là khác biệt rất lớn, như lời Ngài đã nói: “Trời cao hơn đất bao nhiêu, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi; và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng của các ngươi chừng ấy”.
Và sự khác biệt được Thiên Chúa nói nơi bài đọc I qua miệng ngôn sứ Isaia, một lần nữa được minh chứng cách cụ thể và rõ nét nơi trang Tin mừng.
Cách ứng xử của ông chủ trong dụ ngôn “những người làm vườn nho” cho chúng ta thấy, ông chủ này đã không hành xử theo cách của con người.
Dụ ngôn cho chúng ta biết, có một ông chủ vườn nho nọ, đi tìm những người thợ làm vườn cho mình. Vừa tảng sáng, ông đã ra mướn thợ vào làm vườn cho mình; sau khi gọi thợ, ông cũng không quên thỏa thuận với họ về mức lương cho một ngày công. Không biết công việc của vườn nho nhiều như thế nào, vườn nho của ông rộng đến đâu; mà cứ một chốc ông lại ra ngoài để gọi thợ vào làm vườn cho mình. Và nếu vườn có rộng, công việc có nhiều; thì có lẽ gọi những người thợ từ giờ thứ ba, thứ sáu, thứ chín đã là quá lắm rồi. Đằng này, vào giờ thứ mười một, tức là khi đã xế chiều; ông còn ra ngoài để tiếp tục gọi thêm những người khác vào làm việc cho mình. Đó là điều bất thường của ông chủ trong dụ ngôn.
Và khi trả lương cho những người thợ làm vườn, ông còn cho chúng ta thấy, ông là người thích gây bất ngờ cho người khác khi ông trả lương cho những người vào làm sau cùng, bằng với những người vào làm giờ trước nhất.
Nhưng dụ ngôn Chúa Giêsu nói đến không nhằm hướng dẫn cho chúng ta cách thức làm kinh tế, cũng như không phải cách để chọn người làm việc. Vì nếu làm kinh tế theo kiểu của ông chủ này, thì trang trại sẽ chẳng còn gì. Còn nếu chọn người làm việc theo cách của ông chủ này, thì chắc chắn sẽ không có năng xuất. Và vì thế, con nghĩ sẽ không có ai trong chúng ta học cách của ông chủ này để làm kinh tế. Bởi cách thức của ông chủ trong dụ ngôn không nhằm dạy cho chúng ta làm kinh tế, mà là dạy cho chúng ta cách sống yêu thương, sống rộng lượng với người anh em của mình.
Chính vì tư tưởng của Thiên Chúa không giống với tư tưởng của con người. Nên khi ông chủ trả công cho những người vào làm giờ sau cùng bằng với mức lương của những người vào làm từ giờ trước nhất. Những người vào làm từ giờ trước nhất đã khó chịu, họ cho rằng ông chủ đã đối xử bất công với họ. Vì là khó chịu, nên họ vừa lãnh lương vừa cằn nhằn ông chủ: “Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt”.
Khi suy nghĩ về lời cằn nhằn của những người làm vườn này, con đặt ra câu hỏi: không biết khi đặt quý cộng đoàn ở vị trí của những người vào làm từ giờ trước nhất, quý cộng đoàn có phản ứng giống như những người được nói đến trong dụ ngôn hay không? Còn với con, nếu đặt con vào vị trí của những người vào làm từ giờ trước nhất, mà lãnh lương bằng với những người vào làm từ giờ sau cùng, con cũng sẽ có phản ứng giống như họ. Tại sao vậy?
Con nghĩ đây là tâm lý chung của con người, dường như ai trong chúng ta cũng có một chút tính “GATO” ở trong đó, nghĩa là “ghen ăn tức ở”. Chúng ta ít nhiều sẽ thấy khó chịu khi người này người kia may mắn hơn mình; không vui khi người này người kia giỏi hơn mình; chẳng phấn khởi gì khi người này người kia giàu hơn mình; và thậm chí, khi thấy người này người kia hạnh phúc hơn mình, mình cũng cảm thấy bực dọc trong lòng. Vì là ganh tỵ, vì là ghen ăn tức ở; nên tìm cách nói xấu người này, nói xấu người kia, tìm cách hạ bệ người nọ.
Đó là tư tưởng của con người, còn với Thiên Chúa thì khác. Nếu con người đòi hỏi công bằng trong tương quan với người khác; thì Thiên Chúa lại vượt lên trên lẽ công bằng, Người lấy tình yêu, lấy lòng thương xót mà đối xử với con người. Bởi nếu Thiên Chúa chỉ dừng lại ở sự công bằng trong cách đối xử với con người; thì có lẽ chúng ta sẽ không chịu nổi, vì đúng như lời Thánh vịnh đã nói “Nếu Chúa chấp tội thì ai nào đứng vững được”. Cho nên, xét cho cùng thì chúng ta cần đến lòng thương xót của Chúa hơn là đến đức công bình của Ngài.
Thế nên khi suy niệm dụ ngôn “những thợ làm vườn nho”, chúng ta được mời gọi hãy vượt ra khỏi não trạng tính toán theo kiểu của con người, kiểu ghen ăn tức ở. Thay vào đó, chúng ta cần nhận ra lòng quảng đại của Thiên Chúa dành cho chúng ta để sống tâm tình biết ơn và quảng đại trao ban những gì mình đang có cho những người kém may mắn. Lòng quảng đại sẽ giúp ta mỗi ngày trở nên giống Chúa hơn.
Linh mục: Phêrô Maria Nguyễn Tài Long
Gia đình Tông Ðồ Lòng Thương Xót Chúa kính mời quý cộng đoàn tham dự giờ kính Lòng Chúa Thương Xót Vào lúc 3 giờ chiều Chúa nhật tuần thứ ba trong tháng. Chúa Nhật ngày 20 tháng 9 năm 2026 tại nhà thờ. Gia đình Tông Ðồ Lòng Thương Xót Chúa. Quảng Ðoàn.