• 91 Valley Hill Rd.  Riverdale, Georgia 30274
  • 770-472-9963
Mục Vụ

Mục Vụ (3)

ĐÂU LÀ SỰ KHÔN NGOAN ĐÍCH THẬT ?

Trang Tin Mừng của Chúa nhật thứ 17 thường niên năm A được Chúa Giêsu dùng ba dụ ngôn để nói với dân chúng: Dụ ngôn về kho tàng được chôn dấu trong ruộng, dụ ngôn người thương gia đi tìm ngọc quý, và dụ ngôn về chiếc lưới cá. Cả ba dụ ngôn đều cho thấy có một điểm chung, đó chính là cần phải có sự lựa chọn. Chọn cái này, thì phải từ bỏ cái kia; chọn cái này, thì phải khước từ cái nọ; hay lựa cái tốt, thì phải vất bỏ cái không tốt.

Khi suy niệm về những dụ ngôn này, con nhận thấy thế này: báu vật được chôn giấu trong ruộng và viên ngọc quý được nói đến, phải là tài sản có giá trị rất lớn, lớn hơn khối tài sản mà họ đang có rất nhiều, hoặc chí ít là báu vật và viên ngọc ấy mang lại cho họ một lợi nhuận không nhỏ; thì họ mới không cần đắn đo suy nghĩ, mà vội vàng bán đi tất cả những gì họ có để chiếm hữu nó chứ. Còn nếu không mang lại cho họ lợi nhuận, không mang lại cho họ ích lợi gì; thì con nghĩ họ sẽ chẳng dại gì để đánh đổi.

Các dụ ngôn được Chúa Giêsu mở đầu bằng câu: “Nước Trời cũng giống như chuyện…”. Con không biết, khi nghe lời này của Chúa Giêsu trong các dụ ngôn, quý cộng đoàn đã suy nghĩ như thế nào; nhưng qua lời: “Nước Trời cũng giống như chuyện” cho con thấy Chúa Giêsu đã mượn những hình ảnh rất quen thuộc trong đời sống thường nhật để nói về việc lựa chọn sao cho đúng để có được hạnh phúc đích thật.

Nếu như trong đời sống thường nhật, trong tính toán kinh tế đã cần phải có sự chọn lựa; thì trong đời sống tinh thần, đời sống thiêng liêng cũng cần phải có một sự lựa chọn. Nhưng đâu là sự lựa chọn khôn ngoan theo ý của Thiên Chúa.

Khi Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy có sự lựa chọn khôn ngoan, thì chính Ngài đã đi bước trước trong việc lựa chọn của Ngài. Vậy Chúa Giêsu đã chọn lựa điều gì để mang lại hạnh phúc đích thật, để làm hài lòng Thiên Chúa?

Chúa Giêsu đã chọn “khước từ địa vị cao sang, để trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế”. Khi mang thân phận con người, Ngài đã chọn làm con của một người phụ nữ bé nhỏ, trong một gia đình nghèo khó, ở một làng quê hẻo lánh. Khi bắt đầu cuộc đời rao giảng, Chúa Giêsu đã không đến với những người cao sang quyền quý, mà lại chọn đến với những con người nhỏ bé; Ngài cũng không chọn đến với những người được người khác yêu mến, mà lại chọn tiếp xúc với những kẻ bị người ta loại bỏ; và Chúa Giêsu đã không chọn để cho người khác phục vụ, nhưng chọn việc cúi xuống để phục vụ người khác. Khi đối mặt với sự đau khổ, Chúa Giêsu đã khước từ ý riêng của mình để chọn vâng theo thánh ý của Chúa Cha. Và khi đối mặt với sự sỉ nhục, với những lời nguyền rủa của người đời; thay vì chọn sự nóng giận để trừng phạt những kẻ ấy, thì Chúa lại chọn sự hiền lành để thưa lên với Chúa Cha: Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết việc họ làm.

Chính việc chọn những điều mà Chúa Cha muốn, nên Chúa Cha đã khẳng định với nhân loại về Chúa Giêsu: Này là con Ta yêu dấu, Ta hài lòng về Người.

Khi nhìn vào lịch sử của Giáo hội, chúng ta có thể thấy được có không ít người đã nghe lời mời gọi của Chúa Giêsu, và chọn sống lời mời gọi ấy.

Như thánh Antôn tu rừng, trong một lần tham dự thánh lễ, ngài nghe được lời nhắn nhủ của Chúa Giêsu với chàng thanh niên giàu có: “Anh hãy bán tất cả những gì mình có mà cho người nghèo, rồi hãy đến theo tôi”. Lời ấy như đánh động ngài, nên ngài đã về bán tất cả những gì cha mẹ để lại cho ngài, rồi phân phát cho người nghèo; sau đó ngài chọn đời sống ẩn tu trong sa mạc để suy niệm về tình yêu của Chúa dành cho nhân loại. Hay như thánh Phanxicô Assisi khi nghe được được lời mời gọi của Chúa, ngài đã can đảm khước từ tất cả tài sản của cha mẹ dành cho, để bước theo Chúa Giêsu trong đời sống khó nghèo. Hay như thánh Phanxicô Xavie cũng đã từ bỏ danh vọng làm giáo sư đại học Paris để theo Chúa, và ngài đã trở nên nhà truyền giáo vĩ đại qua mọi thời đại. Và rất nhiều vị thánh khác, cũng đã can đảm chọn Chúa làm gia nghiệp đời đời dù cho có phải đối mặt với những khó khăn, đau khổ và thậm chí cả cái chết.

Dưới con mắt của người đời, đó là sự chọn lựa dại dột, một sự lựa chọn điên rồ; nhưng trong cái nhìn của Thiên Chúa, thì đây là một sự chọn lựa hết sức khôn ngoan. Giống như vua Salômôn được trình bày nơi bài đọc I. Không giống như bao vị vua khác, khi được Thiên Chúa hỏi trong một thị kiến: “Ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho ngươi”. Thay vì xin cho mình được giàu có, được bình an trước kẻ thù, vương quyền được vững mạnh; thì vua Salomon lại xin cho mình một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa và phân biệt phải trái. Vì với vua Salomon: Nào ai có đủ sức cai trị dân Chúa. Với điều mà vua Salomon đã xin, Thiên Chúa đã rất hài lòng. Nên Thiên Chúa đã ban cho nhà vua một tâm hồn khôn ngoan minh mẫn, đến nỗi trước vua, chẳng có ai sánh bằng, và sau vua chẳng có ai bì kịp.

Còn với chúng ta thì sao, chúng ta chọn sống theo kiểu khôn ngoan của thế gian, hay chọn sống theo lời mời gọi của Chúa. Khôn ngoan theo kiểu thế gian thì: lươn lẹo, thì tham lam; luôn đặt danh vọng, địa vị, quyền lực lên trên. Nhưng khi có được tất cả mà mất linh hồn thì được ích gì?

Thiên Chúa luôn để cho chúng ta tự do trong việc chọn lựa, vậy chúng ta chọn sống như thế nào là tùy thuộc vào chúng ta.

Lm. Phêrô Maria Nguyễn Tài Long

HOA TRÁI CỦA LÒNG NHÂN HẬU

Trang Tin mừng của Chúa nhật XVI thường niên năm A được Chúa Giêsu lần lượt lần lượt kể về ba dụ ngôn: Dụ ngôn lúa và cỏ lùng, dụ ngôn hạt cải, và dụ ngôn về nắm men được vùi trong thúng bột. Mỗi dụ ngôn đều mang một ý nghĩa và bài học riêng. Nhưng trong bài suy niệm này, con xin được tập trung vào dụ ngôn “lúa và cỏ lùng”.

Dụ ngôn “Lúa và cỏ lùng” cho chúng ta biết: có một người kia ra đi gieo giống tốt vào ruộng của mình; thế nhưng khi người ấy ngủ, thì kẻ thù của ông lại đến để gieo cỏ lùng vào ruộng lúa của ông, rồi đi mất. Không ai biết hành động của kẻ thù, cũng chẳng ai để ý đến cỏ lùng đã được gieo vào trong ruộng; cho đến khi lúa mọc lên và trổ bông, thì cỏ lùng cũng xuất hiện. Khi thấy hiện trạng ấy, những người đầy tớ đã đến thưa với ông chủ: “Thưa ông, không phải ông đã gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Thế thì cỏ lùng ở đâu ra vậy?”.

Con không biết khi đọc thấy câu hỏi của những đầy tớ, quý cộng đoàn đã suy nghĩ như thế nào? Nhưng khi đọc thấy câu hỏi này, con nhớ đến thắc mắc của con người qua muôn thế hệ: Chẳng phải Thiên Chúa chỉ tạo dựng sự tốt, sự lành; vậy sự dữ từ đâu mà đến? Thiên Chúa chỉ tạo dựng nên hạnh phúc, vậy đau khổ từ đâu mà ra? Thiên Chúa gieo yêu thương, tại sao lại có oán thù; Thiên Chúa gieo sự thật, tại sao lại có sự gian dối; Thiên Chúa gieo hiền lành, tại sao lại có tranh chấp đố kỵ; Thiên Chúa gieo khiêm nhường, tại sao lại có sự kiêu ngạo; Thiên Chúa gieo một cách quãng đại, tại sao con người lại ích kỷ với nhau?

Trong dụ ngôn, Chúa Giêsu khẳng định cho chúng ta biết: Thiên Chúa chỉ gieo những hạt giống tốt, những hạt giống ấy sẽ mang lại niềm vui, mang lại hạnh phúc cho con người. Và tác giả sách Sáng Thế cũng khẳng định với chúng ta như vậy: Khi Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ từ hư không, thì sau mỗi công trình, Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. Thế thì sự xấu, sự dữ, sự thù hằn, sự tham lam ở đâu mà có? Trong dụ ngôn này, Chúa Giêsu cũng nói cho chúng ta biết: Chính ma quỷ đã gieo sự xấu, sự dữ vào trong thế gian.

Có lẽ chúng ta vẫn còn nhớ câu chuyện “Con rắn cám dỗ ông bà nguyên tổ”. Khi hoàn tất công trình tạo dựng, Thiên Chúa đặt con người vào vườn địa đàng, Thiên Chúa cho con người hưởng hạnh phúc, không phải đau khổ, không phải còng lưng với công việc đồng áng, không phải tất bật với cơm áo gạo tiền. Nhưng con rắn là hình ảnh của ma quỷ đã gieo vào lòng con người sự nghi ngờ Thiên Chúa, gieo vào lòng con người sự kiêu ngạo muốn bằng Thiên Chúa, gieo vào lòng con người sự gian dối, sự tham lam. Và quan trọng là lòng con người dễ nghiêng chiều về sự xấu nên đã sa ngã trước cám dỗ.

Khi thấy những hạt giống không tốt mọc lên, giống như những người đầy tớ trong dụ ngôn thưa với ông chủ: Ông có muốn chúng tôi đi gom cỏ lại không? Chúng ta cũng thế, chúng ta cũng muốn loại bỏ những thành phần bị coi là bất hảo, những con người không tốt ra khỏi xã hội. Đó là cái nhìn của những con người bất toàn, nhưng lại muốn tiêu diệt những kẻ bất toàn; vì chúng ta luôn mang một thái độ thiếu bao dung. Còn đối với Thiên Chúa thì khác. Ngài là Thiên Chúa giàu lòng nhân ái, Ngài có cách hành xử riêng của Ngài.

Vậy Thiên Chúa đã hành xử như thế nào? Sách Khôn Ngoan được trình bày nơi bài đọc I, cho chúng ta biết: đối với những kẻ tội lỗi, thì Ngài xử khoan hồng; chỉ với những kẻ biết được hành vi gian ác, nhưng vẫn to gan phạm tội, thì Ngài mới trừng trị mà thôi. Và Ngài lấy lượng từ bi cao cả mà cai quản con người. Cũng giống như ông chủ trong dụ ngôn, đã ngăn cản những đầy tớ: “Đừng, sợ rằng khi gom cỏ lùng, các anh làm bật luôn rễ lúa. Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt”.

Tại sao Thiên Chúa lại chờ đợi cho đến mùa gặt? Thiên Chúa làm như thế là vì: Ngài hy vọng người tội lỗi sẽ ăn năn sám hối, Ngài mong chờ những đứa con hoang đàng sẽ trở về với Ngài. Và chính sự kiên nhẫn và lòng khoan dung của Thiên Chúa đối với những tội nhân, Giáo hội mới có những vị thánh hết sức vĩ đại.

Thật vậy, khi nhận ra tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho cuộc đời của các ngài, các ngài đã từng bước thay đổi bản thân, các ngài đã can đảm từ bỏ con người cũ, để lao mình vào tình yêu của Thiên Chúa. Chẳng hạn như Maria Mađalêna, hay như Phêrô, hoặc là như Augustinô … . Và rất nhiều những người tội lỗi khác, cũng đã trở nên những vị thánh. Như vậy, đúng như lời của thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã cảm nghiệm: “Không một vị thánh nào, lại không có quá khứ; và chẳng có một tội nhân nào, lại chẳng có tương lai”.

Có thể trong quá khứ và hiện tại, chúng ta đã và đang là tội nhân; nhưng trong tương lai, chúng ta cũng có thể là những thánh nhân như bao vị thánh khác, nếu chúng ta biết trở về với Chúa và làm lại cuộc đời. Hãy chạy đến với Chúa để đón nhận lòng xót thương của Thiên Chúa. Chạy đến với Chúa, để thấy Thiên Chúa của chúng ta nhân hậu, Ngài luôn yêu thương và đợi chờ chúng ta. Đồng thời với việc tin tưởng vào tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta hãy xin Chúa cho chúng ta biết kiên nhẫn và tỏ lòng nhân ái đối với những tội nhân, vì chúng ta cũng là những tội nhân.

Lm. Phêrô Maria Nguyễn Tài Long

Gia đình Tông Ðồ Lòng Chúa Thương Xót kính mời cộng đoàn tham dự giờ kính Lòng Chúa Thương Xót vào lúc 3 giờ chiều Chúa nhật tuần thứ ba trong các tháng.

17 tháng 5, 2026 tại nhà thờ

21 tháng 6, 2026 tại nhà thờ

19 tháng 7, 2026 tại nhà thờ

16 tháng 8, 2026 tại nhà thờ

20 tháng 9, 2026 tại nhà thờ

18 tháng 10, 2026 tại nhà thờ

15 tháng 11, 2026 tại nhà thờ

20 tháng 12, 2026 tại nhà thờ Gia đình

Tông Ðồ Lòng Thương Xót Chúa.

Quảng Ðoàn.

Top
We use cookies to improve our website. By continuing to use this website, you are giving consent to cookies being used. Cookie policy. I accept cookies from this site. Agree